Trên con phố người người qua lại tấp nập, Việt Khinh Mộng sau khi thay bộ đoản nhu màu cam đỏ, khoác váy dài vàng nhạt, lại vừa chải chuốt tắm gội xong, nay đã khôi phục vẻ đẹp cao sang diễm lệ, tóc mây biếc, dung nhan như ngọc, trâm vàng vòng ngọc điểm tô đầy người, nào còn chút chật vật của kẻ bị giam cầm.
Chỉ có điều, lúc này vẻ mặt nàng đầy kinh ngạc, nhìn “Doãn Tòng Dịch” trước mặt rõ ràng vẫn chưa hay biết gì, trong lòng không khỏi sốt ruột.
Từ khi được thả khỏi lao phòng, suốt quãng thời gian này nàng vẫn luôn tìm cơ hội trốn ra ngoài.
Nhưng tòa phường thị này lại quái lạ vô cùng. Rõ ràng từng viên gạch, từng mảnh ngói đều do mấy người bọn họ tự tay dựng nên, theo lẽ thường, muốn ra ngoài thì dù nhắm mắt cũng tìm được đường. Thế nhưng lúc thật sự đi lại trong đó, nàng mới phát hiện nơi này đã hoàn toàn khác xa với khi bọn họ dựng lên ban đầu!




